“SẮC MÀU HY VỌNG” – Ngôi nhà của em

🏡🏡🏡
Giữa hành lang trắng tại Khoa Nhi – Bệnh viện Đa khoa Thủ Đức, người ta vẫn thường bắt gặp hình ảnh những đứa trẻ bé xíu cùng với mũi kim, những đợt điều trị kéo dài, những đêm mất ngủ… tất cả tưởng như có thể làm tắt đi ánh mắt trong trẻo của các con.
Thế nhưng thật lạ, nơi khó khăn nhất lại là nơi hy vọng nảy mầm mạnh mẽ nhất.
Và rồi chiều thứ 5 hằng tuần lớp vẽ “Sắc Màu Hy Vọng” được tiếp tục như một cánh cửa nhỏ dẫn các con rời khỏi thực tại bệnh viện, bước vào thế giới nơi màu sắc biết nói, ước mơ biết nở hoa.
🎨 Lớp vẽ tuần này với chủ đề “Ngôi nhà của em” một bé trai cầm chiếc bút màu bằng đôi tay băng trắng, chậm rãi tô lên bức tranh ngôi nhà thật ấm áp.
Có em không nói nhiều, chỉ lặng lẽ tô những ô màu rực rỡ, rồi mỉm cười khi bức tranh hoàn chỉnh, nụ cười hiếm hoi mà người mẹ đã chờ cả tuần.
Mỗi nét vẽ là một lời thì thầm “Con nhớ nhà, con muốn sớm khỏi bệnh để về nhà”.
Mỗi gam màu là một niềm hy vọng bé nhỏ nhưng kiên cường.
💛 Lớp vẽ không chữa khỏi bệnh, nhưng nó chữa lành tinh thần.
Nó cho các con vài giờ được sống như những đứa trẻ thực sự: được chơi, được tưởng tượng, được tự do.
Nó trao cho các con điều mà bác sĩ không thể kê toa: sự bình an trong tâm hồn và niềm tin rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn.
Có những khoảnh khắc khiến người lớn cũng phải nghẹn lại:
Một bé đưa bức tranh cho mẹ, nói khẽ: “Con vẽ nhà mình nè mẹ.”
✨ Đó không chỉ là một lớp học…
Đó là một nơi để hy vọng được nuôi dưỡng, nơi nỗi đau được xoa dịu bằng màu sắc, nơi yêu thương được chạm vào nhau.
Xin Cảm ơn đơn vị đồng hành Cộng đồng Bảo vệ tương lai Save future, những tình nguyện viên đã kiên nhẫn nắm lấy bàn tay run run của các con, trao cho các con thêm chút sức mạnh.
Nhưng trên tất cả xin cảm ơn những chiến binh nhí, vì các con đã dạy chúng ta biết thế nào là dũng cảm, là hy vọng, là những phép màu có thật.